Em chờ tôi để nói lời tạm biệt
- Mai, em đi Đà Lạt nghe anh
Tôi giận em, nhưng rồi vội làm lành
Khi em bảo: khiếp, sao mà điệu thế!
Em thì cứ hồn nhiên như gió
Để cho tôi là bờ đá lặng câm
Biết làm sao ?
Đời trễ muộn rồi em
Đã đến lúc em đi tìm yên ổn
Đã đến lúc lòng em lắng xuống
Cho riêng em trong mái ấm gia đình
Những xôn xao ầm ỹ chốn thị thành
Em gác lại cho mình tôi trăn trở
Bao ký ức ào qua như thác lũ
Cam Ly ơi! Xin dừng lại chốn này
Giọt nào buồn xin hãy chảy về xuôi
Cho giọt nhớ dâng trào lên khóe mắt
Thôi hết rồi những cuộc tình bất chợt
Những nụ cười và ánh mắt hân hoan
Em bâng khuâng nay đã chọn một dòng
Về thung lũng của tình - yêu - phải - đạo
Sương chiều nhẹ phủ hờ lên vai áo
Hàng thông buồn thôi cất tiếng thở than
"Xuân Hương" xưa...giờ đành vậy im lìm
"Thị Mầu" đó...đã chìm vào dĩ vãng
Tôi vẫn biết sẽ có ngày xa vắng
Sao chiều nay em thanh thản lạ thường
Lời hồn nhiên nghe đau nhói con tim
Tôi ngơ ngác nhìn bóng em xa khuất.
_______________
Vũng Tàu, 22/04/1992
0 người đã yêu thích bài viết này