Có một lần tôi biết
Biển đêm hung giữ thế nào
Đêm không sao, bồng bềnh chao đảo
Trăng hạ tuần tháng Tư chìm vào mây đen
Hắt ánh bạc lên đầu ngàn "hổ trắng"
Thật là ghê rợn!
Sóng xô mạn tàu khoan
Dâng lên, dồi xuống
Nước bắn lên sàn tàu trắng xóa
Gió hai mươi lăm mét giây
Xô cần khoan va vào nhau loàng đoàng
Những sợi cáp chạm nhau lanh canh
Cần cẩu nghiêng mình hạ xuống
Như một người chiến sỹ bị thương
Tàu khoan tựa ngôi nhà trống gió ..
Nhưng không đâu!
Máy vẫn chạy rền vang
Choòng khoan vẫn quay vòng hối hả
Mấy người bạn Nga cởi trần, mũi đỏ
Bên các bạn Việt Nam
Vẫn tiếp thêm cần khoan khi chưa tới mạch dầu
Anh công nhân rậm râu
đang phun nước làm vệ sinh công nghiệp.
Dưới tay anh, những dấu giày vội vàng hấp tấp
sạch bong sau một hồi tẩy rửa.
Tàu chòng chành nghiêng ngửa
ở nơi đây vẫn ấm lửa nhiệt tình
vì một nền dầu mỏ Việt Nam.
Tôi xem đồng hồ: đã quá một giờ đêm
Các giàn khoan cạnh bên
Lửa khai thác vẫn bùng lên mãnh liệt
Hạnh phúc nở rồi! em ơi có biết?
Tìm được dầu và được yêu em
Sau ca đêm
Bếp ăn có mười hai người
Thợ khoan - chín
Tôi cùng anh rậm râu
Và một bà nấu bếp
Cười như ngô rang
Bình minh lên
Biển trở lại yên bình
Trên tháp khoan, phấp phới ngọn cờ Tổ quốc
___________________________________
Tàu khoan dầu Mi-kha-in Mir-chin, 01h 18/04/1987
0 người đã yêu thích bài viết này