Xin đừng đi Đà Lạt nghe em!
Nắng bụi đường xa bái ngái.
Em chẳng thấy Vũng Tàu biển gọi
Cuối mùa khô, biển mở rộng lòng hơn?

Đà Lạt buồn và lắm thở than
Liệu có rũ hết bụi đường nếm trải?
Hoa tàn rồi, người xưa giờ trở lại
Nghe lòng buồn như tiếng khóc Cam Ly

Nhưng mà thôi, giữ em lại làm chi
Ai bù đắp được tình yêu bội bạc?
Bao kẻ khác bán mua và đổi chác
Vẫn cười tươi trong hạnh phúc sau cùng...

Em có nghe như biển cũng giận hờn
Nghe gió thoảng vị tình yêu Đà Lạt
_______________
Vũng Tàu, 21/04/1992