Chợt sững lại trong mưa và gió thổi
Tiếng em cười ấm lạ ngân vang
Anh không thể không nhìn đắm đuối
Khuôn mặt em mưa ướt đầm đìa

Nét thiên thần trong đôi mắt đen kia
Và tiếng em cứ ngân dài như hát
Áo mỏng dính thân hình bó sát
Ngực phập phồng những nhịp đập râm ran

Đã từ lâu, anh chẳng chút băn khoăn
Chẳng xao xuyến trước muôn vàn ánh mắt
Sao chiều nay cơn mưa rào nhẹ hạt
Lại xui lòng trăn trở, lại bâng khuâng

Lại háo hức, lại thẫn thờ lặng lẽ
Lại những chiều lang thang như mây
Lại cười vang như những ngày thơ bé
Như từng chưa biết hờn giận bao giờ

Phải không em? Nghiêng ngả những hàng tre
Lại vươn thẳng, dù ngày qua bão tố.

— Văn Bản
Vũng Tàu, 17/09/1988