Em van anh thôi đừng đưa với đón
Giọt mưa chiều nghe lạnh lắm anh ơi!
Ước là em - con đò giữa dòng trôi
Hai bến đợi suốt những chiều thương nhớ

Nhưng em vẫn là em, khổ thế!
Dễ rùng mình trong gió lạnh chiều hôm
Dễ hồn nhiên như mưa trắng nắng vàng
Dễ xao xuyến tựa nhành hoa gặp gió.

Em như đã gieo một phần đau khổ
Đã vô tình đến thế để anh đi.
Thôi mà anh, đừng giận nữa làm chi
Hãy lặng lẽ hôn em rồi vĩnh biệt.

— Văn Bản
Vũng Tàu, 06/08/1990