Đóa hoa lạ tự chân trời phương Bắc
Dạt vô Nam, tới miền đất Vũng Tàu.
Nắng xôn xang và cây lá lao xao,
Lũ ong bướm cũng hò reo nao nức.

Ngân cao vút những lời em hát
Giọng ca buồn mang giá rét mùa Đông
Lời mượt mà như nắng nhẹ mùa Xuân
Rồi bùng cháy tựa gió Lào, nắng Hạ

Có khi nào? Chẳng bao giờ đến thế
Lòng anh say như sóng bể trào dâng.
Xin dừng lời, thôi say đắm triền miên
Em đừng hát trong tội tình thổn thức

Đóa hoa lạ tự chân trời phương Bắc
Dạt vô Nam, tới miền đất Vũng Tàu.
Nắng xôn xang và cây lá lao xao,
Lũ ong bướm cũng hò reo nao nức.

Anh chẳng thể ra về trong tiếng hát . . .
___________
Vũng Tàu, 1997