Anh gặp em không phải lần đầu
Bao năm rồi ta đã quen nhau
Có bình minh xao động Bãi Sau
Có êm ái dặt dìu Bãi Trước
Trời dun dủi cho chúng mình nhịp bước
Tới xôn xao Tiền Cảng gọi trùng dương

Bao lần bước chân qua phố nhà em
Ngập ngừng trước mỗi hàng cây ngọn gió
Em thoáng hiện, em mỉm cười bỡ ngỡ
Nét môi em còn đọng mãi trong đời.
Anh nhớ từng chiếc áo dẫu nhầu phai
Tim tím huế và mầu đen nền nã.
Có một bận em thẫn thờ trước ngõ
Áo mỡ gà mang thương nhớ day dưa…

Có nỗi buồn nào ta chẳng sẻ chia
Và chung nhau từng niềm vui nho nhỏ...
Rồi em xa, em lấy chồng, thế đó!
Giờ biết em về tận phương nao?
Gió, gió ơi! Hãy lắng xuống, chớ gào
Và cây nữa đừng rung lên thổn thức.

Nhớ lần ấy gặp em nơi Giếng nước
Màu mắt đen quyến rũ làm sao!
Cặp mắt to như vẫy gọi, mời chào
Khiến anh phải đạp xe vòng quay lại
Theo em suốt chặng đường không giám hỏi
Lần đầu tiên nghe lòng cứ xôn xao...

Rồi chúng ta quen nhau
Rồi chúng ta xa nhau ...
Màu áo đen và ánh mắt ban đầu
Ai đã dệt thành khăn tang em hỡi?
Để gặp lại bây giờ em bối rối...
__________________
Vũng Tàu, 06/04/1987