"Mộng vàng đen thiên hạ xôn xao
Hội bờ hồ, anh hùng tụ nghĩa"
Vào năm Kỷ Hợi trời làm đại hạn, đất An Nam mất mùa, nạn cướp bóc nổi lên như châu chấu. Một thầy địa lý người Nga là Kitôvani xem thiên văn biết dưới đất An Nam có dấu vàng đen mà dân trong vùng quen gọi là dầu khí. Tin ấy làm thiên hạ xôn xao, nhưng vẫn chưa có người hào kiệt đứng lên mưu đồ việc lớn. Vào khoảng canh ba ngày Dần tháng giêng cũng năm ấy có ba ngôi sao tụ lại rơi xuống đất Hà thành, mọi người lấy làm lạ lắm.
Quả nhiên sáng sớm hôm sau, người dân đánh cá bên hồ Thuyền Quang thấy có ba người tướng mạo khác thường đang ngồi cạnh gốc cây họp bàn việc lớn. Người ngồi giữa tên gọi Nguyễn Ðiền là hào kiệt sinh hạ tại Quảng Yên. Ðiền vốn người hùng biện, có tài thu phục nhân tâm, khi xưa đã từng cầm quân đánh Ðông dẹp Bắc được phong tới chức trung lang tướng quân, mà người đời sau quen gọi là trung tá. Sau vì chán cảnh chiến chinh, Ðiền bỏ việc quân mưu tìm dầu khí. Người ngồi bên tả tên là Hoài, tự Hồ Ðắc vốn con nhà dòng dõi trâm anh, mặt đẹp như ngọc, mình hổ tay vượn, bụng beo hông sói, tướng mạo phương phi. Người ngồi bên hữu là Cư tự là Nguyễn Ngọc, có sức khỏe hơn người, tính nóng như Trương Phi, quát to như sấm.
Sau chén rượu mở đầu, Ðiền mới cả cười mà rằng: "Tôi khi xưa đã từng cầm quân trăm vạn, đánh Ðông dẹp Bắc, anh kiệt một thời, sau chỉ vì chán cảnh chiến chinh mà bỏ về mưu tìm dầu khí cầu lợi cho muôn dân. Nay nếu được các ông mang tài ra giúp thì việc lớn mới mong thành. Ðắc Hoài vội đỡ lời: "Tôi vốn con nhà dòng dõi trâm anh, đọc rộng biết nhiều, thông thạo 36 cuốn kinh thi của Khổng Tử, biết được cái lẽ hơn thiệt ở đời, khiến cho nhân dân 4 phương thầm phục. Nay nếu các ông không giúp tôi phất cao cờ nghĩa, thì e không hợp với đạo người quân tử mà cũng trái với lẽ trời." Cư nghe xong, nét mặt hầm hầm, hất đổ ngay chén rượi trên tay xuống đất, mà rằng: "Cư đây vốn xuất thân là thày địa lý, dưới biết xem long mạch, trên thông thạo thiên văn mà còn e không làm nổi, nay các ông muốn giơ vai gánh lấy, nếu việc lớn không thành thì để thẹn cho muôn đời con cháu mai sau, há còn mặt mũi nào mà đứng trong trời đất nữa ?"
Ba người còn đang to tiếng một hồi lâu mà vẫn không thống nhất được điều chi, thì chợt trông thấy có một cụ già từ xa đi đến, cả cười mà nói với họ rằng: “Các ngươi đều là người hào kiệt, nhưng không phục tài nhau. Nay ta bày cho các ngươi một kế này thì chẳng những việc lớn mau thành, mà tên tuổi các ngươi cũng được đời đời lưu trong sử sách." Cả ba thất kinh nhìn cụ già vừa tới. Chưa biết người ấy là ai, xem hồi sau sẽ rõ.