Tôi đi trên những chặng đường quê em
Bao rặng nhãn đầm mình trong hương sen.
Quê em đó - một màu xanh bất tận
Cho muôn đời Hưng Yên, Hưng Yên. . .
Những hạt mưa ngâu cài lên tóc em
Lảnh lót tiếng chim, ngọt ngào tia nắng.
Đất phù sa thắm tay người chăm bón
Dâng màu xanh hy vọng đến vô bờ
Nghe xôn xao tiếng đồng lúa dậy thì
Nghe bàng hoàng cơn gió giỡn lùm tre
Con kênh xanh in sắc trời xanh lạ
Mái ngói hồng thêm sắc mặt trẻ thơ
. . .Bao năm xa, nay về lại thăm quê
Đường vẫn mát trong hương sen mùa hạ
Mưa ngâu vẫn nhắc về quá khứ
Cây nhìn tôi như một kẻ lạc loài!
Những con đường chảy dài mãi trong tôi
Vắng bước chân em - một mình tôi xa lạ
Đường xưa vẫn xanh màu cây lá
Em nơi xa, xin hãy nhớ quay về.
— Văn Bản
Hưng Yên, thu 1991
0 người đã yêu thích bài viết này