Về tác giả Trương Xuân Hoàng
5/2003, Văn Bản
Trong những ngày tháng 5/2003 này, XN Địa Vật lý GK tưng bừng kỷ niệm lần thứ 20 ngày thành lập. Nhìn lại chặng đường đã qua, chúng tôi - những CBCNV địa vật lý tự hào về những thành quả đạt được, nhớ lại những ngày tháng “lao động quên mình vì dòng dầu đầu tiên của Việt nam” kể từ khi mới thành lập (02-06-1983), mà lòng không khỏi bùi ngùi nhớ lại cả những người đã mất.
Một trong những gương mặt khó phai mờ trong ký ức của tập thể CBCNV địa vật lý là KS Trương Xuân Hoàng. Quê Quảng Nam, sinh 1958, tốt nghiệp ĐH bách khoa, công tác tại XNĐVLGK trong xưởng sửa chữa máy giếng. Do bị bệnh hiểm nghèo, ngày 27/7/1993, Anh mất đi trong niềm thương tiếc vô hạn của người thân, vợ con cùng bè bạn gần xa, nhất là các bạn văn nghệ, để đến nỗi có nhà thơ chỉ uống nửa ly rượu, còn phần kia giành để rắc lên nóc quan tài tiễn Anh về Đà Nẵng xa xôi.
Người viết bài này vốn là bạn đồng nghiệp và cũng yêu thơ, nên đã có nhiều thời gian chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn cùng Anh, rồi lại cùng nhau ghi chép những bản thảo; cũng là người giới thiệu Anh vào Hội Văn nghệ Tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu. Hồi ấy còn có cả Đặng Công - KS xây dựng – sống trong khu nhà tập thể của CBCNV xây lắp (khu thông tin). Cao và gầy, dáng đi hơi đổ về phía trước, da ngăm đen, khuôn mặt xương xương trong mảng tóc bù xù, mắt sáng lên mầu hơi nâu, mũi thẳng và cao (hay khịt), miệng cười mỉm, ngay cả khi uống rượu một mình - đó là Hoàng của chúng tôi – hiền lành với bạn bè và rất có trách nhiệm trong công việc, thường đam mê ngồi viết suốt đêm thâu. Những đêm mưa buồn, chẳng ai ngủ được (dạo ấy, Hoàng và Công chưa lấy vợ, còn tôi có vợ ở quê xa tận ngoài Thanh). Và thế là tụ tập đọc cho nhau nghe những gì viết và ghi chép được. Tôi được Hoàng giao xử lý tất cả các bản thảo, nên phải đọc nhiều và đã phát hiện ra nơi Hoàng bài thơ “bến đá”, mà sau này có nhà thơ đã viết lời bình phẩm và ngợi khen đăng trên báo văn nghệ tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu. Nhưng với Hoàng, đó chưa phải là bài ruột. Điều này đã rõ khi “bến đá” không được đưa vào “Giọt mưa từ phượng”- tập thơ đầu tay mà cũng là cuối cùng của con người tài thơ bạc mệnh họ Trương.
Hoàng ơi! Nay XN địa vật lý đã khang trang và làm ăn tấn tới với thu nhập mỗi năm gần chục triệu USD. Hẵn là Anh cũng vui mừng vì đã góp công sức xây dựng nền móng XN địa vật lý. Trong ngày kỷ niệm 20 năm XN ra đời, xin cho được thắp nén nhang viếng hương hồn Anh nơi chín suối, gọi là cái nghĩa 10 năm...Riêng với tôi, tình yêu ban đầu nơi “bến đá” vẫn còn như nguyên vẹn, vậy xin giới thiệu 2 bài thơ của Trương Xuân Hoàng cùng bạn đọc.
Bến Đá
Bến Đá gập ghềnh như lòng tay chai
Đã có bài thơ nào về Bến Đá?
Gió khuất khúc hất ngang triền núi
Nỗi nhớ về em cũng chẳng thể ngân dài
Bến Đá tảo tần mặn ngấm sạm tay
Thu nhặt từng niềm vui một ngày nắng nỏ
Con Vền vây xanh, con Hồng hây đỏ
Lấp nhấp dốc xuôi trĩu gánh vai ai
Bến Đá để lòng hướng tới xa khơi
Những đêm trong, vòng lưới quay thong thả
Cá bạc bay cùng sao đổi ngôi
Hòa một vũ điệu không lời
Bến Đá ngày xưa em phơi cá bên ghềnh
Sáng xuân nay em là cô dâu mới
Lời chưa nói chẳng còn bao giờ kịp
Nhưng áo em hồng rạng Bến Đá tôi
Đi xa nhớ sóng cập kênh bờ bãi
Biết Bến Đá vẫn bền căng những cánh tay trai
Đêm nghe gió hát, lại lo thuyền lo lưới
Suốt đời bên Bến Đá, Bến Đá ơi!
Đêm Giếng Khoan
Một mảng đêm căng buồm trên tháp
Cổng trời xa rung những chòm sao
Cần khoan quay tiếng xoáy vào lòng đất
Hút ý nghĩ chúng tôi xuống mấy tầng sâu
Gió ào ào…gió thổi đi đâu
Lưng chừng trời không gian chờ một bình minh thắm
Chúng tôi chờ tiếng báo về của triệu năm đã lắng
Dưới đen sâu huyền bí thâm nghiêm
Vắt tay qua ống thép bạn đứng bình yên
Điếu thuốc trên môi nụ cười soi rõ
Êm trong đêm ai giờ này đã ngủ
Điều tốt lành xin hãy mơ cho nhau
Đừng nghĩ trái đất nguội đi giữa đêm sâu
Gió qua Tai-ga có gì gió biết !
Suốt một mùa đông cần khoan quay mải miết
Có chúng tôi thao thức kề bên.
Chúng tôi đi tìm dầu với vàng của lòng tin
Và dù ở đâu, ở đâu…muôn đời cần mẫn
Qua vất vả gian truân kiếm tìm gạn chắt
Không nghỉ không ngừng ôi ! những con tim !
Cần khoan quay hãy nối thêm, nối thêm
Cho đến được nỗi lòng nhau dù khó !
Êm trong đêm em yêu giờ đã ngủ
Điều tốt lành xin cứ mơ cho anh.