Phạm Tuệ — 12/2005

Buồn Vui Những Cảnh Về Hưu
Về hưu là để nghỉ ngơi,
Đợi ngày nhắm mắt về nơi suối vàng
Đời người sắp bước sang trang
Đưa hồn lên chốn thiên đàng ngủ yên.

***

Về hưu mất đứt khoản tiền,
Mất luôn chức tước, mất quyền chỉ huy
Về hưu được hưởng lợi gì?
Chẳng phải dậy sớm vội đi hàng ngày
Tự do mặc sức ngủ say,
Chẳng quan tâm đến thứ, ngày làm chi
Chủ nhật có nghĩa lý gì,
Lai rai nghỉ phép tới khi qua đời
Tha hồ rảnh rỗi thảnh thơi,
Tham quan du lịch cho đời trẻ ra.

***

Về hưu lại lắm bạn già,
Theo nhau lần lượt bỏ nhà quy tiên.
Vĩnh biệt trần thế thường xuyên
Bận đi thăm viếng, phúng tiền hương hoa

***

Về hưu lên chức ông bà
Ông đưa đón cháu học xa học gần
Ngồi nhà bà chẳng an thân,
Suốt ngày vào bếp, biến thành Ôshin.

***

Về hưu con cái làm nên,
Nhà cao cửa rộng mời lên thượng lầu.
Thân già còn dám đi đâu
Như là giam lỏng âu sầu lắm thay.

***

Về hưu con cháu đi Tây
Gửi nhà ông đến đêm ngày trông nom
Sợ bọn trộm cướp ngó nhòm
Mất ăn mất ngủ, lo đòn răn đe

***

Về hưu sao lắm hội hè,
Hội phí cũng lắm, bạn bè cũng đông
Lương thì ba cọc ba đồng
Gặp nhau rất quý....nhưng không dám vào

***

Về hưu tuổi tác đã cao
Bạn thân gặp gỡ vẫn Tao với Mày
Tâm tình chạm cốc bia say
Như đang sống lại những ngày thanh xuân

***

Về hưu sức khoẻ yếu dần
Đề phòng Thần chết tới gần lôi đi
Nhiều cụ luyện tập kiên trì
Vẫy tay, đi bộ ắt thì sống lâu

***

Về hưu Bà chẳng còn đâu
Cô đơn, ông phải đi câu kiếm bồ
Cho tuổi già cõi đỡ khô
Cho thêm sức sống, lùi giờ ngày đi

***

(Về hưu ông chẳng còn đâu
Cô đơn, bà phải đi sau một mình
Vào Chùa khấn Phật, cầu kinh
Quan Âm Bồ Tát thương tình cứu cho
Để tâm hồn đỡ bơ vơ
Bồng lai tiên cảnh, lùi giờ ngày đi) (*)

***

Về hưu con vẫn thiếu nhi
Nuôi con ăn học còn gì mà tiêu
Lo đi kiếm việc sớm chiều
Cuộc đời vất vả còn nhiều gian nan

***

Về hưu hết tướng làm quan
Ở nhà với vợ, ông làm thường dân
Xưa kia hống hách nịnh thần
Nay còn ai muốn lại gần ông chơi

***

Về hưu tưởng được nghỉ ngơi
Ngờ đâu lại bị Phường mời tham gia
Lãnh đạo đoàn thể phố nhà
Hoạt động vất vả như là... chưa hưu

***

Về hưu lương phải chắt chiu
Tiền nong có hạn, chi tiêu có chừng
Tiền chùa đâu có mà vung
Thiếp mời đưa đến, chẳng mừng lại lo

***

Về hưu chẳng được ai cho
Chẳng quà biếu xén, chẳng boa phong bì
Chế độ an dưỡng còn chi
Tiền quà lễ Tết bay đi mịt mờ

***

Về hưu chẳng có ai nhờ
Quyền hành đâu nữa, mất cơ khoét tiền
Xưa ăn hối lộ như điên
Nay ngồi treo mõm, hết duyên làm giàu

***

Về hưu chẳng phải đến đâu
Cúi luồn thủ trưởng, gãi đầu gãi tai
Đếch cần đút lót cho ai
Hiên ngang đứng thẳng sánh vai người hùng

***

Về hưu mồm miệng mở bung
Nói năng phê phán thẳng thừng, sợ chi?
Còn lo được mất cái gì?
Lương sao vẫn vậy, nằm lỳ trơ trơ

***

Về hưu có lắm thời giờ
Ngồi buồn ngắm cảnh, làm thơ giải sầu
Xưa kia văn vẻ gì đâu
Bây giờ cảm hứng nhập đầu...nên thơ

***

Về hưu đời đẹp như mơ
Nằm nhà an nghỉ đợi chờ lên tiên
Không làm nhưng vẫn có tiền
Ngồi chơi xơi nước, ngẫm duyên cuối đời
Tinh thần thoải mái thảnh thơi
Còn gì sung sướng hơn đời về hưu!

(*) - Đoạn thơ này do ông Nguyễn Văn Vạn bổ sung ngày 31/01/2008